Kết quả tìm kiếm cho "đưa nhau đi trốn"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2234
Trở về - tên gọi cuộc triển lãm lớn nhất từ trước đến nay vào cuối năm 2025 tại TP.HCM - như tiếng reo hoan ca của những kiệt tác tranh Đông Dương, từng theo chân các danh họa VN lưu lạc nơi xứ người nay tìm về với đất mẹ. Một số tác phẩm có giá trị như bảo vật quốc gia được trả lại vị trí xứng đáng ở Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM. Và biết bao chuyện thú vị về những chuyến hồi hương ấy, dành kể dịp xuân này…
Gà trống ngậm hoa hồng đỏ là hình tượng quen thuộc nhất trong mâm cúng đêm giao thừa và các dịp lễ trọng như rằm tháng giêng, đầy tháng, thôi nôi…
CLB Đà Nẵng khó trụ lại V-League, trừ khi có một phép màu ở phần còn lại của mùa giải.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
Buổi sớm vùng cao Điện Biên sương còn bám dày trên thân cây. Cành đào rung nhẹ theo nhịp xe vừa rời triền núi. Những cành đào chưa nở hoa, nhưng cảm giác Tết đã hiện ra rất rõ rồi...
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Giữa guồng quay công việc, nhiều gia đình ở An Giang đang chọn một cái tết nhẹ nhàng: Sắm sửa vừa đủ, cân nhắc chi tiêu, bớt áp lực mâm cao cỗ đầy để dành thời gian cho sự sum họp. Với họ, tết đủ đầy không nằm ở sự cầu kỳ, tốn kém, mà ở những khoảnh khắc được sống chậm, ngồi lại bên nhau và cảm nhận trọn vẹn sự bình yên của ngày đầu năm.
Ngày trở về sau 2 năm tại ngũ, có chiến sĩ không mang theo hành lý cồng kềnh. Chiếc ba lô xuất ngũ vẫn gọn gàng, giản dị như ngày các anh lên đường nhập ngũ. Nhưng món quà lớn nhất các anh dành gia đình là sự trưởng thành của một người lính đã đi qua rèn luyện, thử thách.
Cuối năm, trong căn phòng trọ nhỏ ở TP. Hồ Chí Minh, tôi bắt đầu đếm ngược ngày về quê An Giang ăn Tết. Sau một năm làm công nhân xa xứ, điều mong mỏi lớn nhất là được trở về quê, sum họp gia đình, hưởng cái Tết trọn vẹn.